Mẹ Hiền

MẸ! Nét nổi bật nhất của THIÊN CHỨC PHỤ NỮ. Tiếng MẸ sao mà thiêng liêng, ngọt ngào, tha thiết và ấm lòng…!

“Bao nhiêu ngôn ngữ trên đời
Không bằng hai tiếng mẹ ơi dịu dàng.”

(Mẹ – Trần Thanh Quang)

Vai trò của Mẹ trong đời người thật mênh mông như biển rộng trời cao. Bao nhiêu câu thơ, bài nhạc, sách vở… qua nhiều năm tháng vẫn không diễn tả hết nguồn cảm hứng.

Mẹ Hiền” đã thật sự khơi lên trong tôi nhiều suy nghĩ và rung cảm. Ai cũng có một người mẹ, và hơn nữa, hầu hết phụ nữ chúng ta đều là mẹ, và phải là Mẹ Hiền nữa chứ! Thật vậy, mỗi người mẹ đều ao ước, đều nỗ lực và đều muốn chứng tỏ mình là mẹ hiền. Tuy thế, có khi con cái không thấy, không cảm nhận được cái “hiền” của mẹ. Có khi mẹ tưởng rằng mình là mẹ hiền, nhưng những gì muốn trao cho con cái lại không như ý muốn? Vì hiền quá có khi lại gây những tác dụng nghịch. Trong thực tế, người mẹ nào mà không vì con? Con làm khổ mẹ đã đành, nhưng trên đời này vẫn còn có bao nhiêu người “mẹ hiền” mà vẫn đem nỗi khổ đến cho con, và vẫn sản sinh những đưa con hư. Phần con cái, có khi xa lánh, lạnh lùng với mẹ… Phải chăng cái chữ Hiền đó chưa được hiểu hay dùng đúng mức?

Thế nào là một người MẸ HIỀN thật sự?

Mẹ là một thiên chức cao đẹp, nhưng cũng rất đòi hỏi… mà ai đang trải qua cũng đều cảm nếm được. Đúng là “hạnh phúc và nước mắt” luôn đi đôi với con đường dài làm mẹ, vì mẹ không chỉ khi con còn thơ bé, nhưng cả khi con lớn lên, và ngay cả khi con “tóc bạc da mồi” cũng vẫn mang những thao thức của người mẹ.

Mẹ” là món quà vô giá của trời. Nhưng “Hiền” là quà do chính công khó và con người của mẹ tự xây đắp nên. Bởi thế, không phải mẹ nào cũng hiền. Thật ra, mẹ nào mà chẳng yêu thương con, nhưng yêu như thế nào cho con nên người, cho con phát triển, không những thành công mà còn thành nhân. Đó là vai trò của người mẹ.

Mẹ hiền trước hết phải là một nhà giáo dục.

Ở trường “cô giáo như mẹ hiền”, và chắc chắn ở nhà “mẹ cũng là cô giáo”. Mẹ không phải chỉ vì đã sinh những đứa con trong máu huyết thôi. Công sinh thành, công nuôi dưỡng cao quý thật, nhưng chỉ dừng lại về mặt thể chất, và nhiều phụ nữ đã chu toàn thiên chức này rất thành công. Giáo dục, dạy dỗ mới là sinh ra những “người con” thật sự. Đây là điểm đòi hỏi nhất nơi những người mẹ. Nghiêm túc nhìn lại, chắc không ít người mẹ phải băn khoăn, thao thức… Mẹ đi đôi với trọng trách đào tạo nắn đúc một con người, một con người thành nhân và thành công cho tương lai, cho đất nước và cho xã hội nữa!

Cuộc đời con em sẽ nên như thế nào chắc chắn phụ thuộc vào sự nắn đúc của cha mẹ (nhưng ở đây xin nhấn mạnh đến người mẹ). Ảnh hưởng tình cảm, mối quan hệ trong gia đình, và đặc biệt qua đường lối giáo dục của gia đình sẽ tạo nên những nét nhân cách của người đó về sau.

Ví dụ: sự nghiêm trị hoặc sự khắc khe quá mức của cha mẹ sẽ làm cho đứa trẻ trở nên sợ sệt, nhút nhát, và xa lánh họ; và để tránh những sự trừng phạt, con trẻ có thể nói dối, che đấu những việc mình làm, hoặc không dám bày tỏ ước muốn của mình. Không quen tiếp xúc gần gũi, trẻ có thể trở nên một người vụng về hoặc né tránh các mối tương giao về sau trong đời…

Để “trồng người” chắc chắn các phụ huynh và nhất là người mẹ cần nhiều trí tuệ, nhiều nổ lực, kiên trì và khôn ngoan, khéo léo… với nhiều mồ hôi và nước mắt nữa.

Mẹ hiền phải là người gương mẫu và cẩn trọng.

“Lời nói mau qua, gương lành đọng lại”, nhất là đối với trẻ con, những gì chúng nghe sẽ không tác động trên trẻ bằng những gì chúng thấy. Phụ huynh đứng tưởng rằng con mình còn nhỏ, chưa hiểu gì… Phải, chúng chưa hiểu, nhưng cảm nhận rất nhạy bén, và tiếp thu rất trung thành. Bất cứ gì đã ăn sâu vào tâm trí ở giai đoạn trẻ thơ thì rất khó xóa, khó đổi thay. Vì thế, làm gương mẫu, hay ít ra cẩn trọng trong lời nói và hành vi… vẫn là một đòi hỏi không thể thiếu trong vai trò làm cha mẹ.

Mẹ hiền là người quân bình trong tương giao và trong thái độ.

Khi cương khi nhu.

Nhu là khoan dung chấp nhận những cái hay và nhất là cái không hay nơi trẻ. Chấp nhận để cho con cảm thấy mình được yêu, được quý và có chỗ đứng, có giá trị trong gia đình. Chấp nhận làm cho trẻ yên tâm, tin tưởng, và như thế sẽ sẵn sàng vâng nghe lời dạy bảo hơn.

Cương được chứng tỏ qua sự cương nghị, sự thống nhất đường lối giáo dục, việc đòi hỏi trẻ phải chu toàn những bổn phận, làm những điều hay, điều cần. Có kỷ luật giúp trẻ sống tự chủ… Không nhượng bộ trước sai trái, hay thói xấu thói quen của con, không chìu chuộng quá mức, nhưng đòi trẻ phải có những cố gắng, những hy sinh cần thiết để trở nên một người có chí khí và nghị lực sau này.

Mẹ hiền là người biết chuẩn bị cho tương lai của con.

Chuyển giao cho con một mục tiêu, một hướng sống và sức sống. Xây đắp sao để con trở nên một người có nhân cách lành mạnh, và phát triển điều hòa về: Trí, Lực, Tâm và Đức. Vì thế, mẹ hiền là người nhấn mạnh và theo dõi các mặt trí dục, thể dục và đức dục… Xây dựng một con người có thể bước vào đời với tấm lòng vị tha, đầy lòng tự in, tính độc lập và trách nhiệm… nhất là gieo cho con một cuộc sống đạo đức vững mạnh. Một đứa con thành công mà không thành nhân có thể đem lại nhiều nguy hại cho chính bản thân và xã hội.

Mẹ hiền là người chuẩn bị cho con những của cải lâu bền mà không ai hoặc bất cứ gì có thể cướp mất được. Chuẩn bị cho con không những khi còn sống trong mái ấm, mà quan trọng nhất là hành trang vào đời. Con em quý vị sẽ trở nên những người cha, người mẹ, người chồng, người vợ… người công dân hoặc người lãnh đạo nữa!

Mẹ hiền mỗi ngày qua việc giáo dục là gói ghém, là chuẩn bị cho con hành trang vào đời. Một cuộc đời quân bình phát triển và hạnh phúc?

Mẹ hiền là người dạy sự tôn trọng cho con.

Tôn trọng còn được trải rộng ra qua sự tôn trọng thiên nhiên, sự sống, luật pháp, của công, những giá trị tinh thần… tôn trọng người khác. Nhưng quan trọng nhất vẫn là tôn trọng bản thân. Vì từ đây phát sinh ra những hình thức tôn trọng khác.

Trọng mình, trọng người và nhất là trọng kính mẹ cha… Tôn trọng con là cách tốt nhất để dạy con thái độ tôn trọng. Nếu trẻ biết tự trọng và trọng người thì cuộc sống sẽ tránh được nhiều nguy cơ cho bản thân và cho người khác, giúp bảo vệ chính mình khỏi những hành vi bất xứng với nhân phẩm và đạo đức. Mặt khác, nó sẽ góp phần tạo và duy trì trật tự cũng như công bằng cho xã hội.

Mẹ hiền là người sống vì con, và yêu con.

Điều này quan trọng hơn hết và dường như ai cũng con là một sự đương nhiên. Vì cha mẹ nào mà chẳng yêu thương, nhưng yêu trong hướng xây dựng là một nghệ thuật và cần một phương pháp khoa học… Yêu như thế nào để không trở thành ThươngHại. Bao nhiêu cuộc đời của những người con vất vưởng hay bỏ đi… không phải vì thiếu tình yêu của mẹ cha, nhưng là do yêu con chưa đúng cách. Cầu mong câu nói của nhân gian “Con hư tại mẹ” không làm đau lòng những người mẹ đã cạn kiệt vì thương con.

Phải, yêu con đúng nghĩa là yêu như thế nào cho con “lớn lên” cho con “thành người” lại là một chuyện dài.

Mẹ hiền, nghe êm ái quá, nhưng trong thực tế, nhiều người mẹ lại quá hiền: không dám đòi hỏi con, đau lòng khi phải la phạt con, bỏ qua cho con những sai sót nhỏ, âm thầm chịu đựng, nhịn nhục và nhường bước, hoặc chìu chuộng trước những “làm mình làm mẩy” của con khi nó gặp điều trái ý. Dần dần, con trẻ nắm phần chủ động, thay vì mẹ dẫn dắt con, con lại là người “điều khiển” mẹ, giáo dục và ảnh hưởng dần mất đi, uy tín cũng giảm dần, hậu quả là con trẻ sẽ bất tuân phục, và còn trách cứ giận hờn mẹ khi mọi sự không xảy ra theo ý muốn của mình.

Người mẹ hiền theo kiểu nhượng bộ và phục thuộc này có lẽ sẽ được việc ngay là “yên cửa yên nhà”. Nhưng thật sự khi bắt đầu nhượng bộ là đã bắt đầu đổi vai, trẻ sẽ nắm thế chủ động. Trẻ con thường có cách ảnh hưởng và điều khiển cha mẹ. Chúng rất nhạy và nhiều phen thử sức người lớn, có thể là bằng cách nhõng nhẽo, vòi vĩnh, hay khóc lóc, la hét, giận lẫy, ném đồ đạc, và có hành vi chống lại. Những đứa con, nhất là con trai của những người mẹ này sẽ ra sao? Chúng quen khống chế người khác, và sự vô kiểm soát sẽ đưa trẻ đến hành động theo bản năng, thiếu kỷ luật và mất đi tính tự chủ. Hậu quả thật khó lường về sau cho những trẻ thuộc loại này. Ngày nay, nguy cơ này rất đáng lo ngại, vì gia đình thường ít con, nên quá chăm lo, quá yêu chìu, sợ con buồn, con khổ… Hơn nữa, đời sống vật chất lại sung túc và nhiều phương tiện, xã hội lại lắm tệ nạn… Xin các bà mẹ đừng quên rằng, một khi con cái trở nên hư hỏng, nó sẽ trở ngược lại oán hận mẹ cha. Đó là cuộc đời!

Làm mẹ thật cao đẹp và đồng thời nhiều đòi hỏi, làm Mẹ Hiền là cái giá cao mà người mẹ phải trả. Nhưng trong âm thầm, có biết bao bà mẹ hiền đã trao tặng cho xã hội, và gia đình những đứa con thật tuyệt vời!

Nữ tu M. Thecla Trần Thị Giồng, CND