Nơi Phòng Tiệc Ly…

Trong căn phòng Tiệc Ly ngày xưa ấy,

Giêsu quỳ, rửa chân cho môn sinh

Thầy Chí Thánh muôn người hằng tôn kính

Quỳ trước mặt nâng từng bàn chân một,

Nên đầy tớ cũng vì bởi chữ Tình.

Tay nhẹ nhàng, trân quý cùng nâng niu

Những bàn chân bao ngày tháng liêu xiêu,

Bước cùng Thầy nhưng lòng sao chưa hiểu.

Có bàn chân mang đầy vết chai sạn,

Của một đời rong ruổi với biển khơi.

Có bàn chân còn lấm lem bụi đời,

Của một thời ngụp lặn trong danh vọng.

Lát nữa đây, cũng những bàn chân ấy,

Kẻ phản Thầy, người sợ hãi chối bay.

Chạy thật xa để lại Thầy lẻ bóng,

Lê bước dài đi trọn đường tình yêu.

Biết thế mà Thầy vẫn rất nâng niu

Từng bàn chân như là một báu vật.

Chẳng màng chi cái phũ phàng sự thật

Vẫn dịu dàng, rửa sạch những ô nhơ.

Tay nâng chân, tay vốc nước mát lành

Lau sạch sẽ bằng tình yêu phục vụ.

Trả lại đôi chân tự do thực sự,

Để người chọn theo Thầy hay rời đi.

Tình Giêsu, tình tự do thế đấy

Khi đã yêu là chỉ muốn cho đi

Cho tự tôn, cho luôn cả mạng sống

Chỉ để mong ta sống thật là “người”.

“Anh em hỡi, thầy là thầy, là Chúa

Đã cúi mình rửa chân cho anh em.

Ngại ngùng chi, cũng hãy làm như vậy.

Hãy hạ mình mà rửa chân cho nhau.”

Lời trần tình Giêsu là thế đấy,

Như rút từ chính xương máu Người ra.

Lời chỉ mong tình yêu sẽ nối dài.

Lời cho ta tự do và sự sống.

                                  T.Y.M